tieude

chung thục san

canhan
gioithieu

thiết kế đồ họa

luubanbe

Bệnh Lạ - Lưu Quang Minh

Truyện Ngắn - Bệnh Lạ tập 2

Khi chúng ta nhận ra điều bất thường xảy ra thì dân số thành phố chỉ còn lại một nửa. Căn bệnh vẫn đang tiếp tục lây lan, với tốc độ chóng mặt. Thậm chí trong chương trình thời sự đang phát dở dang trên truyền hình, người dẫn bảng tin về căn bệnh chưa đặt tên này cũng đột ngột biến mất. Phút trước người ta thấy anh ngồi đó, phút sau chỉ còn lại cái bàn không. Cơn hỗn loạn được các chuyên gia dự đoán đã không hề ập đến. Những người còn lại đều dửng dưng, ngay cả khi hay tin người thân mắc bệnh. Chẳng ai biết mình phải người tiếp theo mắc bệnh không. thể anh. cũng thể ả.

Vậy thì sao?

Vậy thì đã làm sao?

Hềnh hệch. Hềnh hệch. Hềnh hệch. Hềnh hệch…

“Bác ơi! Tôiđây! Làm ơn cứu tôi! Cứu tôi với!”

xem được tin tức trên số tờ báo, kênh truyền hình nội dung na như nhau. Trong mớ hỗn độn đó, thông tin về một vị bác duy nhất quyết tâm nghiên cứu căn bệnh khủng khiếp này. Ả đã tìm gặp anh, cầu mong một sự cứu giúp. Cho không thể nói để anh nghe thấy, không thể chạm vào anh, cũng như anh không thể trông thấy ả.

Thời gian trôi qua, ả vẫntrước mặt anh, dẫu anh chẳng hay chẳng biết. Nhưng rồi cuối cùng, cũng đến ngày vị bác tài hoa đặt ra một câu hỏi:

“Có thể chế tạo một phương tiện nào đó để trông thấy người mắc bệnh, từ đó chẩn đoán tìm ra cách thức trị bệnh hiệu quả được không, đặt trường hợp họ chỉ trong suốt chứ không hề biến mất?”

Ả mừng run. Không bao lâu để anh chế tạo một chiếc kính có khả năng nhìn thấy ả.

“Bác sĩ! Bác sĩ thấy tôi?”

“Thấy! Tôi thấy!”

“Bác sĩ nghe tôi?”

“Không nghe được. Nhưng tôi đoán được cô nói gì qua cử động môi.”

“Không sao cả. Thế này đã tuyệt lắm rồi. Bác sĩ! Xin hãy chữa cho tôi! Cầu xin bác sĩ!”

“Tôi sẽ cố gắng. Tôi sẽ cố gắng!”

Ả ở với anh rất lâu. Ả nguyện sẽ ở luôn với anh, nếu có thể, cho đến khi trị dứt bệnh. Anh đã làm rất nhiều cuộc kiểm tra với ả. Rất nhiều khả quan. Rồi anh sẽ tìm được phương thuốc, ả tin vậy.

Từ lúc nào ả cảm thấy mình không thể thiếu anh? Ánh mắt, giọng nói ân cần của anh, sự tận tâm của anh. Tất cả làm cõi lòng ả dậy sóng. Chưa bao giờ ả đỏ mặt trước bất cứ người đàn ông nào, kể từ khi kẻ ruồng rẫy ả cùng giọt máu của hắn bỏ đi. Rất nhanh chóng để ả trở thành một con đàn bà bất cần đời, ngay sau đó. Nhưng bây giờ, ở đây, trong căn nhà kiêm phòng khám của vị lương y này, mặt ả ửng hồng như gấc khi anh kiểm tra cơ thể ả. Ả muốn anh ôm lấy cơ thể này - dẫu trong suốt, đặt lên môi ả một nụ hôn dịu ngọt, nói những lời yêu thương lấp đầy tai ả biết bao nhiêu.

Ả yêu anh mất rồi. Mỗi ngày một yêu hơn. Ngày hôm sau yêu hơn hôm nay gấp đôi lần.

“Bác sĩ…”

“Cô yên tâm. Tôi đã hiểu cơ chế của căn bệnh rồi, thuốc trị sẽ sớm được điều chế…”

“Không. Em không cần nữa… Em… Em yêu bác sĩ. Em muốn làm vợ bác sĩ, xin bác sĩ đừng từ chối…”

“Vậy à…”

Ả nhìn anh với tất cả sự trìu mến, thương yêu. Anh lặng đi một lúc thật lâu. Cuối cùng, anh khẽ khàng:

“Thật… thật ra, anh cũng đã yêu em. Có lẽ vì đã ở bên em thời gian quá dài. Chính vì vậy, anh càng quyết tâm phải chữa dứt bệnh cho em…”

Có gì đó đang diễn ra trong cơ thể ả. Ả cảm nhận rõ ràng một điều gì đó. Phải rồi, tim ả đang đập, từng nhịp từng nhịp chậm rãi.

“Anh có nhầm không? Em đã có nhịp tim trở lại!”

Đúng vậy, tim ả đã đập lại, lần đầu tiên từ lúc mắc bệnh.

“Nhịp tim đều hơn rồi. Em hít thở sâu vào nhé. Anh sẽ làm vài xét nghiệm…”

Khi quay lại, anh giật mình làm rơi cái kính “nhìn người trong suốt” xuống đất, vỡ tan tành.

Nhưng anh không cần đến nó để trông thấy ả nữa. Ả đã ở trước mặt anh, bằng xương bằng thịt.

“Trời ơi!”

“Anh thấy em?”

“Phải!”

“Anh nghe em?”

“Phải!”

Người duy nhất được vinh dự đặt tên cho căn bệnh bởi những cống hiến của mình chính là anh. Cuối cùng, căn bệnh lạ cũng có một cái tên cho riêng mình.

Anh đặt tên cho nó dựa trên một triệu chứng đặc biệt.

Người mang bệnh không bao giờ có nhịp tim.

Trong y văn thế giới kể từ đó trở về sau, căn bệnh được biết đến với cái tên giản dị:

Vô Tâm.

Đó cũng là từ vợ anh ưng ý nhất, không phải vắt óc nghĩ ngợi thêm.

Số lượt truy câp: 544

Chia sẻ :



danhgiabaiviet danhgiabaiviet
I like this
I dislike this
error