tieude

chung thục san

canhan
gioithieu

thiết kế đồ họa

luubanbe

Tắc Kè : Lưu Quang Minh

Truyện Ngắn Tắc (tập 2)

Ai? Con tắc đó hả? đẹp lắm đó. Lúc xanh lúc đỏ. Tắc đổi màu được mà…

Trong đầu bỗng văng vẳng câu nói của Nga. giật mình.

“Tắc !”

“Hôm nay kêu sớm ghê!”

đang ngồi học bài, nghe Nga bảo, ngẩng đầu nhìn lên chỗ tiếng kêu vọng xuống.

“Biết sao không , tại gọi người yêu tới khan cổ mãi chẳng được đoái hoài…”

Con tắc vẫn chờ mong hoang hoải một tình yêu, ngày ngày cố cất mấy tiếng gọi thảm sầu. nghĩ tới đó, tưởng tượng thôi đã thấy thương kinh khủng. Ở trên đó lâu vầy, đơn vầy, chịu sao thấu, tắc ơi?

“Đố là đực hay cái?”

Chỉ có tắc đực mới biết kêu. biết . Tắc cái không bao giờ kêu hết. Nhưng không kêu, đâu có nghĩa không biết buồn. Có nhiều nỗi buồn không cất nổi thành tiếng, cứ giấu giếm trong lòng, ngày qua ngày chôn chặt, người ta hiểu làm sao?

biết Nga có những nỗi buồn như vậy. Khi cái tuổi băm chợm đến, đôi mắt của người con gái nhìn về đâu cũng thắp thỏm, xa xăm. Nga kể ngày chân ướt chân ráo lên đây một thân một mình cũng y như bây giờ, có khi còn khờ khạo ngây ngô hơn.

“Ai cũng từ một chốn nào đó mà, phải không Tú?”

Những mẩu chuyện của Nga cứ vụn vặt đứt quãng, rời rạc, lại thường được Nga thêm dấu chấm hỏi vào sau cuối. Cũng chẳng khi nào quá nhất thiết Tú phải trả lời.

“Sao chị không quen ai…?”

Tú dễ hay buột miệng, hệt con tắc kè trên kia. Nga cười:

“Ai bảo Nga không quen ai. Yêu nhiều lắm ấy, muốn “chống lầy” lắm ấy, cuối cùng vẫn cứ phòng không…”

Tối đến hai chị em nằm ngóng tắc kè kêu, ngóng Thy về. Chẳng bao giờ biết trước khi nào tắc kè sẽ kêu, khi nào Thy về lại. Giờ này ở những cuộc vui thâu đêm suốt sáng, Thy chắc đã quên hẳn tiếng con tắc kè một thời rướn cổ chào mừng Thy dọn vào ở chung một nhà.

“Nó giống Nga hồi đó…”

Nó? Tắc kè? Thy? Tú yên ắng, vẫn dỏng tai lên phía trên cao kia chờ đợi.

“Đêm nào Nga cũng đi…”

“Tắc kè! Tắc kè! Tắc kè!”

Nó kêu kìa. Tú nhắm tịt mắt lại. Chung quanh tối đen như mực.

“Tắc kè!”

“Rồi có ngày nó sẽ về luôn, không đi nữa…”

“Tắc kè! Tắc kè!”

Ánh mắt cùng giọng thầm thì buồn bã của Nga theo Tú mãi đến giảng đường. Ngồi trên lớp không sao tập trung được. Lâu lâu, trong tâm trí lại vang lên những tiếng gọi tê tái nao lòng: “Tắc kè!”

Giờ giải lao, Tú ngồi yên tại hàng ghế trống như thường lệ, mắt dáo dác nhìn quanh quất. Những khuôn mặt bạn học lạ lạ quen quen ra ra vào vào hiện lên đây đó trong giảng đường rộng rãi. Một thời, cảm giác choáng ngợp khi phải bước chân vào giảng đường này đã từng là cơn ám ảnh sợ hãi của cô tân sinh viên xa nhà rất ít khái niệm về “thành phố”. Bây giờ, Tú đã bớt sợ. Đêm về, cô đơn, lạc lõng, nỗi nhớ ba má da diết dần hao hao đi ít nhiều. Tú biết mình đã thay đổi. Dù rất chậm, vẫn cứ là thay đổi. Và từ khi nào, Tú cũng chẳng còn quá tròn mắt ngạc nhiên trước một bộ váy mới của nhỏ bạn từng ở chung ký túc xá. Không thấy lạ lùng khi giọng nói của nhỏ pha thêm những âm vị xa lạ thị thành. Càng bình thản khi biết nhỏ cặp bồ cặp bịch, những buổi học trên lớp mỗi một thưa vắng dần.

“Tắc kè! Tắc kè!”

Tú có nghe lầm không? Trong giảng đường có tiếng tắc kè? Dỏng tai, Tú cố nghe tiếng kêu phát ra từ đâu. Lòng tự hỏi…. Vẫn là con tắc kè ở nhà đêm đêm mắt thao láo dõi xuống hai chị em Tú. Hay lại một con tắc kè khác, ngày ngày ngó xuống, chứng kiến biết bao nhiêu khuôn mặt. Những khuôn mặt mà ngày hôm nay lại khang khác hôm qua đi ít nhiều.

Cho đến một ngày không thể nhận ra nữa.

Lớp phấn son trên mặt Thy nhòa đi cùng nước mắt. Tú đứng ở cửa, biết rằng một trận cuồng phong vừa mới qua đây. Lúc đạp xe chỗ ngã rẽ vào nhà, Tú xuýt té nhào vì chiếc tay ga đi ngược chiều rú nhanh hết cỡ. Loạng choạng, Tú vẫn kịp nhận ra mái tóc vàng khè cùng gương mặt đỏ ngầu dữ tợn.

Đêm, ba chị em nằm chờ tắc kè kêu. Tiếng thút thít rất khẽ. Giọng Nga ủi an nhỏ nhẹ. Hơi thở nặng nề. Không gian ngột ngạt.

“Tắc kè!”

Tú thiếp đi. Trong mơ, Tú đã thấy nó - con tắc kè hai màu xanh đỏ tuyệt đẹp. Nhưng không chỉ một mình nó ở đó. Đôi mắt nở to chăm chú nhìn về một hướng. Tú nhìn theo. Rùng mình.

Xa kia, Tú đếm được: một, hai, ba. Là ba con tắc kè khác. Tú tiến lại gần hơn, gần hơn nữa. Con đầu tiên còn khá nhỏ người chỉ độc một màu trắng muốt. Con thứ hai to hơn lòe loẹt đủ màu xanh đỏ tím vàng. Con cuối cùng cũng là con to nhất, phủ trên mình màu đen tuyền lạnh lẽo. Chúng nó bám dính lấy nhau, con nhỏ cắn chặt đuôi con lớn hơn nối tiếp thành một hàng dài.

“Tắc kè! Tắc kè!”

Nó vẫn đứng đó quan sát, chốc chốc lại cất tiếng kêu buồn thảm, như luôn muốn nói điều gì đó. Đột nhiên, con tắc kè nhỏ nhất quay đầu lại nhìn Tú chằm chằm.

Giấc mơ kỳ lạ ấy còn ghé thăm Tú nhiều lần, trong nhiều năm sau nữa. Mỗi lần như vậy, con tắc kè trắng muốt lại hơi ngả sang vàng, rồi cam, rồi đỏ…

Mỗi lần mơ thấy, Tú lại giật mình hốt hoảng vì rõ rệt bên tai:

“Tắc kè!” .

Số lượt truy câp: 521

Chia sẻ :



danhgiabaiviet danhgiabaiviet
I like this
I dislike this
error