tieude

chung thục san

canhan
gioithieu

thiết kế đồ họa

luubanbe

Vật Thể lạ - Lưu Quang Minh

Truyện Ngắn Vật thể Lạ

Gây án xong, y ném xác nạn nhân xuống chân cầu để phi tang.

Một tiếng “choạch” vang trong đêm vắng khi đống bầy nhầy nặng chịch rơi chạm mặt sông. Nước bắn lên tung tóe. Một hai giọt văng trúng mắt hắn. Đỏ lòm. Máu? À, máu đó mà.

Không ngăn được, y bật ra một tràng cười khoái trá đến man dại khi nhớ đến gương mặt dúm dó nhoèn nhoẹt mồ hôi của gã xe ôm. Chớm đây thôi.

“Xin đừng… xe của tôi anh cứ lấy… tiền của tôi đây… xin đừng… làm ơn… tôi van anh… tôi còn vợ còn con ở nhà…”

Này thì xe! Này thì tiền! Này thì vợ! Này thì con!

Y đâm tới tấp cho đến khi hình thù nạn nhân chỉ còn một đống nhộn nhạo lộn xộn bết.

Đã thật! Đã thật! Đã thật…

cả tay. Rát cả họng. Tim đập muốn vỡ tung khỏi lồng ngực. Y lấy tay dụi dụi mắt, quệt mờ những tia máu li ti còn đọng lại. Xong xuôi.

Ngay lúc ấy, y thấy nó.

Nó bay lửng trên cao ngay tầm mắt của y. Cái quái gì vậy? Y dụi mắt lần nữa. Vật lạ hình đĩa dẹp vẫn ở nguyên vị trí, phát ra lấp lánh số màu sắc.

UFO?

nghĩ vụt qua óc y. Nhưng sao… trông đẹp thế, ánh hào quang mà nó phát ra…. Như bị thôi miên, mắt y chăm chăm dán chặt vào thứ lạ kỳ.

Nó còn lượn vài vòng trên cao trước khi mất hút hẳn vào đêm.

Y nhìn theo, ngỡ ngàng. Gần như quên khuấy hoàn cảnh lúc này của mình.

Sẽ không ai tin mụ là người đẩy ông xuống cầu thang. Làm gì có bằng chứng, nhân chứng cũng không! Mụ chỉ đẩy nhẹ, cái xe lăn đã ném ông bổ nhào xuống nền đất lạnh phía dưới lầu kia. Mụ đứng nhìn vũng máu loang dần từ cái đầu dập nát của chồng, cảm giác nhẹ nhõm lâng lâng lan tỏa. Và khe khẽ nở một nụ cười tươi như hoa.

Trong đám tang, mụ khóc sưng hết cả hai mắt mặc lời ủi an của xóm giềng người thân. Ai cũng động lòng thương cảm.

“Khổ thân bác ấy. Nhà mỗi hai vợ chồng già, chẳng con chẳng cái… Bác trai nằm liệt gần chục năm nay, một tay bác ấy chăm nom cả. Giờ còn thui thủi một mình…”

Một tối như thường lệ mụ thắp hương cho ông. Có tiếng thét từ đâu đó dội ngược trong đầu mụ, vọng vang.

Sao ông không chết đi? Mau mau chết đi. Chết sớm chừng nào tôi đỡ khổ chừng ấy. Làm ơn chết đi! Chết đi!

Đang lúc mụ rầm rì khấn vái, gió bỗng nhiên đánh bật tung cửa sổ. Mụ định đóng lại thì giật bắn mình khi đập vào mắt là một vật thể bay hình dĩa.

Nó ở đó, trên cao, nơi nền trời đen kịt, phát ra những tia sáng huyền ảo muôn màu.

Đẹp thật. Cái gì vậy nhỉ? Mụ tò mò.

Vật lạ lia qua trái rồi vụt qua phải, đảo thêm vài vòng nữa rồi mới chịu biến mất.

Mụ run run tỳ người vào cạnh cửa, trong lòng đầy rẫy ngổn ngang.

Nghe bảo từ hôm ấy, đầu óc con bé không được bình thường nữa. Thế cũng tốt! Quá tốt là đằng khác. Lão phì cười. Con bé vốn bị câm, bây giờ còn điên nữa, thì những việc lão làm cũng như là chưa làm.

Hề hề. Hề hề.

Lão châm điếu thuốc rít một hơi, ngồi rung đùi sảng khoái. Có tiếng xe máy ngoài cổng. Con gái lão về đây mà.

Đang rỉ rả nhả từng đợt khói trắng mắt lim dim nhìn ra khoảnh sân thì con gái lão bước vào.

“Bố. Con bé Phương nhà hàng xóm sao tự nhiên lại bị thế?”

Lão quay lại, người ra chiều vẫn còn đê mê lắm:

“Làm sao bố biết được…”

“Thật không? Nó vẫn hay qua nhà mình chơi đấy thôi…”

Mày nghi bố mày à? Thì cứ việc nghi đi. Con câm thì nó nói được gì. Mù chữ thì viết được gì. Thần kinh thì có nói có viết cũng chả ma nào tin đâu. Cứ nghi đi con ạ!

Con gái lão còn luyên thuyên thêm mấy câu nữa, lão bỏ ngoài tai luôn xem như không nghe thấy. Lão đang nhớ lại làn da trắng trẻo, cặp đùi nõn nà của con bé Phương. Ôi sao mà trắng thế, mát thế. Con bé này lớn lên thì còn xinh phải biết.

Lão lại rít một hơi thuốc ngập đầy phổi.

“Phì…”

Cớ sự thành ra thế này là cũng tại nó cơ. Tại nó tạo điều kiện. Rơm mà cứ thích gần lửa. Tại nó, rõ là tại nó. Nó khiến đầu óc lão lú lẫn, u mê đi cả…

“Phì…”

Đôi mắt nó lúc ấy trông thảm hại lắm. Chắc nó cũng chẳng biết lão đang làm cái trò gì. Lão ôm nó, hôn nó, nó chỉ hơi vùng vằng, người trân lên. Nếu mà nó phản kháng dữ dội hơn thì lão cũng ngừng rồi. Rõ là tạo điều kiện. Là rơm thích gần lửa. Chả trách lão được. Chả trách lão được!

“Phì… phì…”

Chốc lát mà trời đã tối mịt. Lão đứng dậy, vươn vai, bước ra sân đi lòng vòng.

Từ đâu, thứ ánh sáng hệt như cầu vồng đột ngột rọi xuống. Lão giật mình, ngẩng đầu lên.

Nó đã lơ lửng trên cao từ lúc nào, liên tục tỏa ra những màu xanh đỏ tím vàng như mời gọi.

Đó là ba giấc mơ gần nhất tôi hầu như nhớ được. Những giấc mơ trước đó chỉ còn là những khoảng đen trống hoác mờ mịt, dù mang máng vẫn không cách chi nhìn ra bất cứ hình thù nào. Tôi đành phải viết ra ngay lập tức trước khi ba giấc mơ này cũng biến tan không còn vết dấu. Lạ lùng thay, trong mọi giấc mơ tôi luôn là một trong số họ, nhìn bằng đôi mắt của họ, nghe thấy những điều họ nghĩ suy, cảm nhận hết nhịp tim nhảy loạn xạ trong lồng ngực hoặc cả người run lên chẳng biết vì sợ hãi hay phấn khích.

Tôi thật sự không rõ.

Đầu óc tôi đã hoàn toàn mụ mị cùng cảm giác khủng khiếp chẳng tin nổi khi tận mắt chứng kiến và trải qua những gì họ đã làm.

Không! Chắc là tôi điên rồi.

Hẳn vậy. Những con người như thế không thể nào tồn tại trên cõi đời. Không thể! Chắc chắn không thể! Tất cả chỉ là cơn ác mộng của riêng mình tôi thôi.

Những vật hình đĩa thu hút chúng tôi. Buổi trưa nắng nhưng có cả trăm… không, cả nghìn chiếc đang lơ lửng trên bầu trời. Đẹp quá. Tuyệt đẹp. Chân tôi hòa vào dòng người đi theo hướng bay của chúng, mắt dán chặt vào cái đĩa của mình. Phải, mỗi người đều có một cái đĩa riêng biệt. Chẳng mất công cũng dễ dàng tìm thấy, không hề bị lẫn lộn với bất cứ cái đĩa nào khác còn lại.

Tôi nghe một người ngay sau lưng hét vang.

“Hãy đón tôi đi! Đưa tôi theo đi!”

Khi quay lại, tôi giật thót người khi nhận ra y chính là người thanh niên đứng trên cầu trong đêm.

“Tôi nữa!”

Giọng nói này là của mụ ta - người đàn bà vừa mới góa chồng.

“Cả tôi nữa!”

Không lẫn đi đâu được, đây là lão hàng xóm nhà cô bé Phương.

Chúng đến để đón tất cả chúng ta!

Cơn phấn khích kéo đến đám đông nhanh chóng, thúc giục đôi chân mọi người mau lẹ hơn.

Chốc lát, chúng tôi đã đứng trên một bãi đất trống chung quanh không một bóng dáng nhà cửa, con người, cây cối hay động vật. Cũng chẳng ai thèm bận tâm.

“Tôi ở đây! Cho tôi lên đó!”

Đám đông í ới gọi, với tay về phía cái đĩa của mình. Có người còn nhảy cẫng lên, cố chạm đến chúng.

Tôi làm theo y như vậy. Cơn thèm muốn trào dâng, căng tức. Tôi phải có cái đĩa, bằng mọi giá!

Những cái đĩa bắt đầu chụm lại thành một đám mây lớn che phủ trên đầu chúng tôi. Cái bóng của chúng lớn đến nỗi che khuất toàn bộ ánh sáng của mặt trời. Chúng tôi đứng phía dưới, không ai còn nhìn thấy mặt ai nữa.

Khi tôi kịp phát giác chuyện gì đang xảy ra thì những cái đĩa đã ở sát trên đầu.

Tiếng nổ long trời lở đất kéo tôi bật khỏi ghế, mắt nở to.

Lại là ác mộng.

Nhìn quanh quất, tôi nhận ra bây giờ đang là giữa trưa. Hóa ra tôi chỉ vừa mới chợp mắt một chốc trên bộ sô-pha.

Cả người tôi run lẩy bẩy. Cổ họng khô khốc. Mồ hôi túa ra như tắm.

Ti-vi trước mặt đang mở rất to, phát một bản tin quái dị chưa từng thấy.

Ở một bãi đất trống, cảnh sát tìm thấy những hình thù kỳ dị bị thứ quỷ quái nào đó đè bẹp dí. Trong một diễn biến khác, vô số người trong thành phố bỗng nhiên mất tích không rõ nguyên nhân. Mọi việc vẫn đang trong quá trình điều tra…

Họ sẽ sớm bưng bít câu chuyện này như câu chuyện người ta thường nhìn thấy những vật thể lạ xuất hiện trên bầu trời.

Phần tôi sẽ ghi lại tất cả, dẫu đây chỉ là cơn ác mộng đi chăng nữa, để không bao giờ được phép quên.

Bởi tôi hình dung rõ ràng ngày nào đó, khi tôi tự tạo ra và giấu giếm một bí mật kinh khủng trong lòng, cái vật thể lạ hình dĩa ấy sẽ tìm đến tôi.

Chắc chắn không ai có thể chạy trốn nó.

Không ai thoát được.

Không một ai thoát được.

Số lượt truy câp: 523

Chia sẻ :



danhgiabaiviet danhgiabaiviet
I like this
I dislike this
error